Sáng tác: Trầm Tử Thiêng






Bảy ngàn đêm góp lại thành lời.
Qua bảy ngàn đêm, những người trai thành sử rạng ngời.
Những người em thắm giọt son môi.

Bảy ngàn đêm ta biết yêu rồi.
Em về với người, cho chị thêm vui.
Anh lớn khôn rồi, anh ra chiến trường cho mẹ anh vui.

Ôi cả thời gian, tóc mẹ bạc màu, áo chỉ sờn bâu.
Đêm qua đêm súng ru em ngủ, còn đâu nồng nàn.

Bảy ngàn đêm, giấc ngủ chưa tròn, giấc ngủ hao mòn,
cơn mơ thành, mắt lo âu.










Những vành môi khép lại chờ người
Dành trọn nụ cười.
Ôi bảy ngàn đêm!
Những người anh hay tỏ tình đời.
Những người em hết dạ thương tôi.
Bảy ngàn đêm, ta yêu biết yêu người.
Dẫu về với người, chưa trọn đêm vui.
Qua phút êm đềm, nay ta đã thành duyên nợ trong tim.

Ta trở về đây tóc mẹ bạc màu, áo chỉ sờn bâu.
Đêm thiên thâu, gối em ru ngủ bằng câu chuyện tình.
Bảy ngàn đêm, mắt có canh hờn.
Giấc ngủ mong chờ qua cơn thành.
Bây giờ là đây...