Chiều buông trên giòng sông Cửu Long như một cơn ước mong, ơi chiều
Về đâu ơi hàng cây gỗ rong nghiêng mình trên sóng sông yêu kiều
Buồn tôi không vì sao bỗng dưng theo đò ngang quá giang thương chiều
Bởi vì thương nhiều nên nhớ (ơ) tình yêu
Bởi vì đời còn nhiều khi là mơ, bởi vì đời còn nhiều khi thành thơ
Có khi vui lững lơ, có khi tuôn sầu u
Bởi vì chiều buồn chiều về giòng sông, bởi vì tình đời nào chỉ thù oán
Hãy cất tiếng ca cho đời thêm (ý) buồn, hãy cất tiếng ca cho lòng thôi khô héo
Chiều buông trên giòng sông cuốn mau, thương đời thương lẫn nhau trong chiều
Về đây bọt bèo muôn khắp nơi, vui buồn cho có đôi không nhiều
Ngày mai sông về quê mến yêu cho trùng dương cũng theo hương chiều
Bể sầu không nhiều nhưng cũng (ư) đủ yêu.