Cuộc tình ta khi xưa trong trắng
Tựa làn mây bay trong nắng hồng
Từng mùa thu trôi qua
Trôi qua song chợt xa vắng

Rồi mùa đông
Mang theo bao băng giá
Lạnh căm sương đêm lấp lối về
Một người đi vào mịt mù
Một người nghe tim nhói đau

Tình yêu đó có níu kéo
Cũng không như ngày đầu
Một lần yêu mãi đắm say
Ngất ngây đã trao cho người
Kỷ niệm yêu dấu phút chốc
Bỗng dưng phai màu
Người đành quên
Khiến lòng buồn ai thấu

Cơn bão tuyết trắng xoá
Phũ kín lối đi hôm nào
Đường tình xưa đôi lứa
Tay nắm tay dẫn đưa nhau về
Chỉ còn lại đây con tim
Dở dang hẹn thề và cơn đau
In dấu trong cõi sầu











Rồi mùa đông
Mang theo bao băng giá
Lạnh căm sương đêm lấp lối về
Một người đi vào mịt mù
Một người nghe tim nhói đau

Tình yêu đó có níu kéo
Cũng không như ngày đầu
Một lần yêu mãi đắm say
Ngất ngây đã trao cho người
Kỷ niệm yêu dấu phút chốc
Bỗng dưng phai màu
Người đành quên
Khiến lòng buồn ai thấu

Cơn bão tuyết trắng xoá
Phũ kín lối đi hôm nào
Đường tình xưa đôi lứa
Tay nắm tay dẫn đưa nhau về
Chỉ còn lại đây con tim
Dở dang hẹn thề và cơn đau
In dấu trong cõi sầu

Tuyết rơi như lệ rơi
Người hỡi !
Dĩ vãng nhạt nhòa lỡ làng
Một mình tôi cô đơn
Tình sầu ngập trong giá băng

Tình yêu đó có níu kéo
Cũng không như ngày đầu
Một lần yêu mãi đắm say
Ngất ngây đã trao cho người
Kỷ niệm yêu dấu phút chốc
Bỗng dưng phai màu
Người đành quên
Khiến lòng buồn ai thấu

Cơn bão tuyết trắng xoá
Phũ kín lối đi hôm nào
Đường tình xưa đôi lứa
Tay nắm tay dẫn đưa nhau về
Chỉ còn lại đây con tim
Dở dang hẹn thề và cơn đau
In dấu trong cõi sầu ...