Trình bầy: Thanh Hà














Dấu yêu, về lay giấc đêm tôi
Và vấn vương, về phiêu lãng mơ màng
Thả hồn bồng bềnh, xao xuyến tôi tìm lại
Kỷ niệm cuộn về gom thành nhớ


Có phố mưa bay nhẹ giăng
Có nước treo trên dòng thác
Thiên nhiên bao la và tôi với người
Có lá đong đưa đùa nắng
Có gió du dương lời hát
Đam mê trong tôi một lần




Dấu yêu đọng trên mắt môi say
Và gối chăn, mềm trong cánh tay người
Từng sợi mượt mà vuông tóc mây lụa là
Quyện thành từng dòng len vào nhớ


Tiếng hát cho cung đàn nhớ
Ánh mắt cho thiên đường lỡ
Rong chơi xôn xao từng trưa nắng hè
Có góc không gian tịnh lắng
Nỗi luyến lưu câu từ giã
Bâng khuâng trong tôi một lần


( Thơ )
Đêm Thanh bình , êm đềm như
Nỗi nhớ đang hiện hữu trong tôi
Tiếng mưa rơi tí tách ngoài hiên
Lá xô mình xào xạt bên song cữa
Trong tiếng đêm, không gian như
Đong đầy chuỗi thanh âm ngày cũ
Dấu yêu tôi, lạc về bâng khuâng
Nghe hơi thở cũa người
Chợt thấy trong cõi đam mê cuộn vùi
Một lần tôi đến bên người
Ở từng góc phố xôn xao
Những bước chân nơi vùng trời lạ
Để dấu yêu, một lần
Đến cho mến thương một đời .


Dấu yêu đọng trên mắt môi say
Và gối chăn, mềm trong cánh tay người
Từng sợi mượt mà vuông tóc mây lụa là
Quyện thành từng dòng len vào nhớ


Tiếng hát cho cung đàn nhớ
Ánh mắt cho thiên đường lỡ
Rong chơi xôn xao từng trưa nắng hè
Có góc không gian tịnh lắng
Nỗi luyến lưu câu từ giã
Bâng khuâng trong tôi một lần


Người ơi lạc trong ngõ hồn
Cõi nhớ về buông kín
Dấu yêu một đời !