Người Vẫn Chờ


Người vẫn ngồi kiên nhẫn
Bên bến vắng đợi chờ
Màu chiều in vàng nắng
Giữa khung trời hoang sơ

Người nhìn vào mênh mông
Nắng vàng gieo thầm lặng
Nước êm gờn gợn sóng
Nguồn thương không cách ngăn

Bến xa con đò nhỏ
Lạc khuất bao mùa trăng
Bến đợi chờ trông ngóng
Con đò có về chăng?

Trong chiều sương ướt vai
Đợi chờ, Người ngồi đây
Con tìm phương nào khác
Ngập hương đời nồng cay

Con đi tìm khắp nơi
Nụ huyễn tình sương khói
Mang mang giọt sầu rơi
Chân vướng chùm tơ rối

Ngày tàn tháng năm qua
Sầu thương nguyện xóa nhòa
Về bên Người nương náu
Lòng rồi sẽ thắm hoa…